TRANG CHỦ |
Truyện Teen |
Ngôn Tình |
Đam Mỹ |
Bách Hợp |
Tử Vi |
Truyện Tranh |
Facebook |
Xổ Số |
Dịch |
Tải Game |
Báo |
Tiền Ảo Bitcoin |
phan 7
cả hai đều bị đánh bật ra và cùng KNOW OUT vì hai ngưìi đều không thực hiện hoàn chỉnh được ai-men.
Không có ai là quán quân vì kết quả là hoà.
-ỒOoooOoo. Cả hội trừờng vỗ tay rầm rầm.
Nó thở phào nhẹ nhõm, nó thật sự không muốn cả hai người bị thương. Còn hai anh chàng của chúng ta bị bầm dập rất nhiều chỗ nhưng khuôn mặt lại tỏ rõ vẻ phấn khích khi gặp đựơc đối thủ xứng tầm.
-----
- Nào mọi người, phần đựoc mong đợi nhất đêm nay - phần chơi bốc quà đã đến, tất cả hãy lựa chọn những món quà mình thích, đến đúng 12h chúng tôi sẽ công bố kết quả.Anh chàng MC hào hứng.
Tất cả mọi người đều ùa về phái cây thông. Riêng nóthì đã chọn xong món quà của mình rồi. Một món quà được bọc bởi một lớp giấy màu xanh giản dị nằm ở gần gốc cây, nhưng nó lại hài lòng với món quà của mình. Nó bắt đầu ............
Cháp15: Giáng Sinh tưởng chừng rất hạnh phúc-6 (tiếp)
- Và món quà đặc biệt năm nay do đích thân Nữ thần nương nương chọn lựa.Người MC lại tiếp tục.
Nó không quan tâm đến điều đó lắm. Nó phải bắt đầu ngay sự nghiệp tặng quà của mình vì chỉ chút nữa thôi khi tất cả đã chọn xong quà, người thân và bạn bè nó sẽ bị những FC bu vào ngay.
- Quà chị nè! Chác Giáng sinh vui vẻ!
- Cảm ơn em! Gấu bông đẹp lắm! Quà cho em đây! Chị nó vội vàng đưa cho nó hộp quà rồi bu vào cây thông.
-------
- Merry Christmas akêmi! Nó vừa đưa hộp quà cho akêmi vừa cười híp mắt.
- Bạn tự làm hả? Cái châm rất được làm rất công phu! Cảm ơn nha! Còn đây là quà của bạn! Nói rồi akêmi lại lặp lại hành động của chị nó.
Nó khẽ thở dài, có vẻ như họ ham vui mà quên nó mất rồi.
-------
- Anh hai, tặng quà anh nè!
- Điều ước không thành hiện thực nhờ bình điều ước đâu, Mik! Cầm trên tay lọ điều ước nó tặng anh nó khẽ lắc đầu.
- Hừ, chỉ là củng có niềm tin thôi chứ ai nói là nó thành hiện thực đâu!
- Hôm nay em có vẻ rất hạnh phúc nhỉ? Anh nó đổi đề tài.
- Đương nhiên! Nó cười híp mắt.
- Hạnh phúc quá cũng không tốt đâu, có khi tiếp đó sẽ là một bất hạnh đấy! Anh nó nói đều đều rồi quay lưng đi thẳng.
Nó thẫn thờ nhìn theo bóng anh, có những lúc nó không thể hiểu được con người ấy. Con người mà nó tưởng như rất quen thuộc.
-------
- Mình là con nít hả? Dai trố mắt nhìn hộp bất ngờ mà nó tặng.
- Mình thấy nó hợp với bạn mà! Nó phụng phịu. Dường như nó đã quên hành động vừa nãy của Dai.
- Thôi, bạn tự làm mình sẽ nhận! Còn quà của bạn thì mình đã tặng rồi đó!
Thật tội nghiệp cho Dai, cậu không biết rằng nó quên giận chứ chưa bỏ qua. Cái giá phải trả cho hành động của cậu là một lần nữa phải …ôm chân.
--------
Chỉ còn một món quà trong tay nó đó là quà dành cho hắn. Hắn bây giờ đang đứng gần cửa sổ, dựa người vào tường và ngắm những bông tuyết trắng. Khuôn mặt có dính một miếng nhưng vẫn cool vô đối. Nó rụt rè bước đến, chìa ra một hộp quà (t/g: chỉ riêng quà của hắn được gói thôi):
- Merry Christmas!
Hắn quay lại nhìn, cầm lấy hộp quà trên tay nó ngó nghiêng:
- Cái gì đây?
- Về mới được mở đấy! Nó nháy mắt tinh nghịch.
Hắn bật cười, lấy ra một hộp quà nhỏ đưa cho nó, dường như xấu hổ nên cậu nhóc quay mặt đi. Cũng phải thôi hắn đã tặng quà ai bao giờ đâu.
Nó thật sự bất ngờ. Nó chưa hề nghĩ sẽ được hắn tặng quà.
- Cảm ơn! Nó lí nhí.
Im lặng, cả hai có vẻ đang rất ngượng(t/g:cứ làm như valentian không bằng)
Bỗng……
- Để giết thời gian xin mời quán quân miko-mai lên sân khấu hát một bài.
Nó ngạc nhiên rồi cũng bước lên sân khấu. Đã lâu nó không hát nhưng nó cũng có bài để chuẩn bị rồi. Đó là bài hát duy nhất mẹ dạy nó: hibiki no shirabe.
Nhưng đột nhiên người đánh piano bị....đau bụng nên không có ai đệm nhạc. Nó đang lúng túng thì:
- Tôi sẽ đánh piano!
- Ồooooo, cả hội trường ồ lên kinh ngạc, năm nay quả là có nhiều bất ngờ. Nam thần điện hạ và quán quân miko-mai sẽ đồng biểu diễn.
Chiếc đàn piano được đưa lên sân khấu. Hắn ngồi xuống, giống hệt phong cách người chơi đàn chuyên nghiệp, nó lúi húi đến bên và bắt đầu hát.
Tiếng hát trong trẻo vút lên, hoà quyện cùng tiếng đàn khiến bài hát trở nên rất ngọt. Tât cả mọi người đều bị cuốn hút bởi giọng hát của nó. Trong mắt mọi người nó bây giờ đã không còn là một hạt cát nữa.
Tìm kiếm sự vang vọng trong trái tim
耳を澄ませば聞こえるだろう
Nếu lắng tai nghe, có thể anh sẽ thấy
Kaze ga hakonda Itsuka no yobi goe
風が運んだいつかの呼び声
Cơn gió mang theo giọng nói vẫy gọi từ những ngày xa xăm
Yukinasai
行きなさい
Hãy bước đến đó
Soko ni aruno wa Makoto no yasurakasa
そこにあるのは 真のやるらかさ
Với một trái tim chân thành
Toki wo wataru
時を渡
Thời gian trôi qua trong tưởng niệm
Inori no nakade Yakusoku wa hatasareru
祈りの中で約束は果たされる
Và một ngày nào do lời hứa của đôi ta sẽ được thành hiện thực
Fukaku iki wo suikomi
深く生きを吸い込み
Hãy hít thở thật sâu và cảm nhận lồng ngực
Haruka naru tamashii wo Hibikasete, Hibikasete
春かなるたましいを響かせて、響か� �て
Những cảm xúc được khắc sâu vào lòng vang vọng, vang vọng mãi
Mune wo meguru wa Tooi hi no uta
胸の巡るは 遠い日の歌
Trong thâm tâm em, bài hát ngày xưa nay quay trở về
Tanima ni wataru Kanata no fue no ne
他みなに渡る彼方の笛のね
Cùng tiếng sáo ở chân trời ngân vang khắp thung lũng
Ikinasai
生きなさい
Hãy tiếp tục sống
Soko ni aruno wa Inochi no utsukushisa
そこにあるのは命の美しさ
Ở nơi đó, những điều đẹp đẽ của cuộc sống vẫn luôn tồn tại
Toki wo koete
時を越えて
Vượt qua cả thời gian
Setsuna no nakade
切なの中で
Trong những nỗi đớn đau này
Yakusoku wo hatasumade
約束を果たすまで
Cháy bỏng lời hẹn ước đôi ta
Kanashimi wa nokoru Yasashi sa ni kawarutame
悲しみは残る優しさに変わるため
Những buồn đau còn sót lại rồi sẽ biến thành những niềm hạnh phúc
Hibikasete, Hibikasete
響かせて、響かせて
Vang vọng, vang vọng mãi
Tsuchi ni iyasare Daichi ni dakare
土に癒され大地に抱かれ
Tất cả làm nguôi cơn đau của đất mẹ, ôm lấy địa cầu này
Nao mo furueru
尚も震える
Dẫu cho ai cũng vẫn còn rung rẩy
Kokoro wo hiraite
心を開いて
Mở trái tim ra nhé
Yukinasai
行きなさい
Hãy tiến về phía trước
Soko ni aruno wa Omae no doushi-tachi
そこにあるのはお前の 同士たち
Ở nơi đó vẫn còn những người ta yêu thương
Toki wo wataru
時を渡る
Băng qua thời gian
Inori no nakade
祈りの中で
Trong lời nguyện cầu
Yakusoku wa hatasareru
約束は果たされる
Hẹn ước của đôi ta đã được thực hiện
Kanashimi wa itsuka Yasashisa ni kawarukara
悲しみはいつか 優しさに変わるから
Rồi một ngày nào đó, buồn đau lại hóa thành niềm hạnh phúc
Hibikasete, Hibikasete
響かせて、響かせて
Vang vọng, vang vọng mãi..trong trái tim đôi ta
Cháp 15: Giáng sinh tưởng chừng rất hạnh phúc -6
Nó đang định hát lần hai thì bỗng thấy lồng ngực mình đau nhói, nó làm lỡ nhịp và ngừng lại. Hắn ngước nhìn nó đầy thắc mắc. Bên dưới kia cũng nổi lên nhũng tiếng xì xào
- Sao thế? Đang hay mà!
- Hát lại đi!
- Kì quá...
bla..bla...bla....
Nó cũng không hiểu sao mình lại như vậy. Chỉ biết rằng tim nó đang rất đau, như thể nó vừa mất đi một thứ gì quý giá lắm.
Bỗng.....
- Pháp sinh Triệu Thuỳ Linh lên phòng giáo vụ có việu khẩn cấp!
Nó thấy sợ, linh cảm cho nó biết đã có chuyện không hay xảy ra. Nó bước vội lên phòng giáo vụ trong lời bàn tán của mọi người, trong lòng nhấp nhổm không yên.
-----------
- Em là Triệu Thuỳ Linh, con gái hai pháp sư Hoàng Phu, Hoàng Vũ? Thầy giáo vụ nhìn nó với con mắt e ngại.
- Vâng!
- Có tin báo khẩn cấp cho biết, gia đình em bị pháp sư bóng tối tấn công bằng lửa yêu....cả hai đã chết ...không còn lại gì dù chỉ là....ít tro cốt! Thầy giáo vụ vẫn nói giọng trùng xuống.
Mỗi lời thầy giáo vụ nói ra như những nhát búa dội thẳng vào tai và đập nát con tim nó. "Pháp sư bóng tối"; "Lửa ma"; "Chết";....
Nó choáng váng, chống tay xuống bàn....:
-Là... thật..ạ?
Thầy giáo vụ cúi đầu;
- Xin chia buồn cùng em!
Nó khập khiễng bước ra khỏi phòng giáo vụ, đầu óc choáng váng. Thật sự...nó không thể chấp nhận được sự thật này...
" Tiểu thư, nhất đinh sau này người sẽ trở thành một mĩ nữ như phu nhân"
"Tiểu thư không được phép rơi lệ trước mặt bất kì ai vì nếu thế tiểu thư sẽ khiến mình trở nên nhu nhược"
" Món ăn này có ngon không? Tiểu thư'
"Nhìn thần có vẻ già nhưng vẫn còn sung sức để bảo vệ tiểu thư đấy"
Những kỉ niệm suốt hơn chục năm sống chung bỗng hiện ra trước mắt nó. Tại sao hai người họ lại bỏ nó đi đúng vào ngày Giáng Sinh? Tại sao lại đúng lúc nó đang rất hạnh phúc vậy? Giấc mơ một tháng trước của nó là thật sao?
Đầu óc nó giờ trở nên quay cuống hơn bao giờ hết:
- Bố mẹ ơi!
Nó ngã quỵ và ngát đi trên nền tuyết lạnh.
Những bông tuyết vẫn vô tình rơi.....nền tuyêt ngày một dày thêm như muốn bao bọc lấy thân hình bé nhỏ của nó. Nhưng thật đáng tiếc, màn che này quá lạnh lẽo.....
Tuyết rơi...tuyết cứ rơi...
Cháp 16: Người anh trai tuyệt vời
"Đây là đâu?". Một màu trắng toát....Ơ...cả nhà.....- Nó ngạc nhiên, bố mẹ nó đang mỉm cười với nó. Nó vội chạy theo nhưng....Vụt...một màn lửa che đi tất cả........
- Khôngggggggggggggggggggg!
Nó bật dậy. Những giọt mồ hôi ướt đẫm trên vầng trán tinh anh của nó. Mơ..một giấc thôi. Nhưng chuyện hôm qua là thật. Giá như đó cũng là một giấc mơ thì tốt quá. Ngó quanh quất nó nhận ra nó đang ở trong phòng mình.
- Bạn đã đỡ hơn chưa? Akêmi nhìn nó với ánh mắt xót thương. Rõ ràng cô đã biết mọi chuyện.
Nó ghét cái nhìn đó. Nó chỉ im lặng.
- Bạn cứ nghỉ đi! Đừng để tâm nhiều quá! Nhận ra thái độ của nó akêmi liền đi ra.
Nó lại nắm phịch xuống. Cả thân thể mền như bún, người nóng ran.
---------
- Nó sao rồi? Anh nó hỏi akêmi.
- Bạn ấy vẫn không chịu nói chuyện! akêmi thở dài.
Anh nó không nói gì thêm. Nhẹ nhàng đến gần phòng nó gõ cửa.
- Mik, ra đây đi!
-"..."
- Linh?!
- Em đang mệt lắm! Anh về đi! Nó cố không cho hai hàng lệ chảy ra.
Mặc kệ câu nói của nó. Anh mở cửa.
Nó nhìn anh khó hiểu, muốn nói nhưng không còn sức nữa.
- Anh cõng em nhé! Anh nó vừa ngồi xuống vừa mỉm cười với nó.
-"...." Nó ngu ngơ, anh vẫn còn muốn đùa nó sao?
- Mau lên, như ngày xưa....!
Nó bật khóc, hai hàng lệ chảy dài. Tiếng nấc cứ dâng lên đều đều. Nhưng rồi nó cũng ôm lấy bờ vai của anh, dụi đầu vào mái tóc nâu mùi chanh của anh. Hai hàng lệ vẫn chảy trên khoé mi nhưng lại có một nụ cười hiện hữu trên môi, mộtnụ cười mãn nguyện.
Anh không nói gì bởi anh biết nó cần sự yên tĩnh. Từ từ cõng cô em gái về phía rừng cây trơ trọi phủ đầy tuyết trằng. Sân trường vắng tanh vì kì nghỉ đông bắt đầu từ hôm nay. Cả hai lướt qua không chút bận tâm dưới màn tuyết trắng.
Nó khép hờ đôi mắt, anh nó không biết an ủi người khác nhưng lại rất tâm lí. Anh nó muốn nó nhớ lại ngày xưa, cái ngày bố mẹ nó bỏ nó đi suốt một năm trời không rõ lí do. Chỉ có nó cùng người anh trai bên cạnh, hệt như lúc này.
- Đừng khóc, bảo bối của anh! Bố mẹ không bỏ em đâu, chỉ là đi xa thôi! Họ vẫn hướng về em mà! Anh nó nói đều đều khiến nó không thể cảm nhận được anh nó cũng đang rất đau và.....cũng có một dòng lệ chảy trên khoé mắt ấy.
- Em không làm được, anh hai! Hai hàng lệ vẫn không ngừng tuôn trào trên mà nó.
- Không đâu, em hoàn toàn có thể làm được...vì em bây giờ không chỉ sống cho bản thân mà còn sống cả phần bố mẹ nữa. Em có biết tại sao bố mẹ lại ra đi lúc em hạnh phúc nhất không?
- Em...
- Đơn giản là vì họ biết em vẫn luôn hạnh phúc nên mới yên tâm ra đi đấy! Nếu giờ họ biết em thế này thì..không tốt đâu!
- Vậy em phải làm sao? Nó vẫn dựa đầu vào bờ vai rắn chắc của anh, nó thật ấm áp....
- Hãy biến đau thương thành nghị lực sống!
"Hãy biến đau thương thành nghị lực sống"-Nó nghĩ...Phải chăng nó đang trở nên nhu nhược khi không những làm bận lòng linh hồn người chết mà còn làm buồn lòng những người quan tâm nó. Nó mỉm cười, nụ cười lẫn với những bông tuyết trắng.....những câu hát hôm qua bõng hiện ra mồn một trong tâm trí nó:
Hãy tiếp tục sống
Ở nơi đó, những điều tốt đẹp của cuộc sống vẫn luôn tồn tại.
Ở nơi đó vẫn còn những người ta yêu thương.
.....
- Em sẽ sống mạnh mẽ, anh hai! Nó thì thầm.
- Umk, bảo bối của sẽ làm được thôi.
" Con sẽ sống tốt mọi người ạ"
Cô nhóc đâu biết, bố mẹ nuôi của cô không chết vào ngày Giáng Sinh mà chết trước ngày hộp quà được gửi cho nó. Nhưng muốn khích lệ nó nên anh mới làm gián đoạn thời gian đưa tin và tạo lại hiện trường vụ án. Cái gì mà biết cô nhóc đã hạnh phúc nên mới ra đi chứ? Chỉ là giả tạo thôi. Bởi anh không muốn làm cô nhóc rơi lệ, cô nhóc còn quá ngây thơ để hiểu truyện này. Quả là một người anh trai tuyệt vời
Phan_1 Tap1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_15
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_24
Phan_25
Phan_26
Phan_27
Phan_28
Phan_29
Phan_30 Tap 2
Phan_31
Phan_32
Phan_33
Phan_34
Phan_35
Phan_36
Phan_37
Phan_38
Phan_39
Phan_40
Phan_41
Phan_42
Phan_43
Phan_44
Phan_45
Phan_46
Phan_47
Phan_48
Phan_49
Phan_50
Phan_51
Phan_52
Phan_53
Phan_54
Phan_55 end
Phan_Gioi_Thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK
TRANG CHỦ |
Truyện Teen |
Ngôn Tình |
Đam Mỹ |
Bách Hợp |
Mẹo Hay |
Trà Sữa |
Truyện Tranh |
Room Chat |
Ảnh Comment |
Gà Cảnh |
Hình Nền |
Thủ Thuật Facebook |
Facebook |
Tiện Ích |
Xổ Số |
Yahoo |
Gmail |
Dịch |
Tải Opera |
Đọc Báo |
Lưu địa chỉ wap để
tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian